Nhật ký của mẹ

Cuộc sống hôn nhân sẽ hoàn hảo nếu: Chồng có nhân cách, vợ có phẩm chất

Gia đình hạnh phúc là điều mà ai ai cũng đều mong muốn có được, tuy nhiên để tạo nên một cuộc hôn nhân phải có sự hoà hợp giữa vợ và chồng. Vậy mới nói, cuộc hôn nhân hoàn hảo nhất là khi chồng có nhân cách, vợ có phẩm chất.

 

 

Ai cũng muốn có một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Song, trên thế gian này, nào đâu có bạn đời và hôn nhân trọn vẹn? … Người thấu hiểu sự việc, lòng rộng rãi thản đãng mới có thể chấp nhận sự khác biệt của bạn đời.

Vợ chồng từng cãi nhau bao lần, từng có lúc chịu bao ấm ức, cũng có lúc tưởng như mỗi người một ngả… mãi đến khi quay đầu nhìn lại, mới chợt nhận ra có một chút sóng gió mới có thể đổi lấy sự yên bình trong ngần ấy năm.

Có nhiều người khi bước qua tuổi trung niên mới dần phát hiện ra rằng, người bạn đời kiên định bên mình thực sự là quý nhân.

Kỳ thực, có không ít cuộc hôn nhân đều trải qua quá trình như thế này: Vừa mới kết hôn thì ‘anh anh em em’. Sau 3 năm thì em lạnh lùng còn tôi xa cách. 5 năm sau thì em oán, tôi hận. Nhiều năm sau họ mới học cách đối xử tốt với nhau, từ từ làm hòa, từ từ chấp nhận cái không hoàn hảo của hôn nhân, chấp nhận cái không hoàn hảo của bạn đời.

Thế mới nói, hôn nhân phân thành hai nửa: nửa đoạn trước và nửa đoạn sau.

Nửa đoạn trước là khi trẻ tuổi

Có thể nói, nửa đoạn trước của đời người chủ yếu là tranh cãi với người ta, chẳng hạn như tranh cãi với bạn đời, với mẹ chồng, với con cái… Tâm tranh đấu rất mạnh, chẳng ai chịu nhường ai. Thứ họ muốn là sự tôn trọng và tình yêu và thứ họ cần là vị trí duy nhất trong trái tim của đối phương.

Tuy nhiên, ở đời không có ai thuận buồm xuôi gió cả đời được, mà sẽ luôn có những đoạn trắc trở gập ghềnh, tương sinh tương khắc, đối chọi giữa lợi ích và thành công. Khi sự việc không ngừng phát sinh sẽ làm cho mọi thứ trở nên khó khăn, khiến ta chạy hướng về nửa đoạn sau một cách gập ghềnh trắc trở.

 

 

 Nửa đoạn sau là tuổi trung niên 

Đến đoạn sau của hôn nhân chủ yếu là chống chọi, như chống chọi với bệnh tật, chống chọi với những khó khăn trong cuộc đời, chống chọi với tuổi già sức yếu.

Lúc này, tình cảm vợ chồng bỗng nhiên trở nên thân thiết một cách tự nhiên mà cả hai đều không biết không cảm thấy. Đối với khuyết điểm của bạn đời họ bắt đầu “nhìn như không thấy”, từ đó đối phương cũng trở thành một phần không thể thiếu của nhau trong việc chia sẻ niềm vui.

Vậy là mãi đến khi bước vào tuổi trung niên, người ta mới dần dần lĩnh ngộ được trí tuệ của hôn nhân. Hôn nhân của của một số cặp đôi ở thành phố lớn vì sao lại mong manh dễ vỡ? Bởi lẽ cả hai thường rất xuất sắc, rất mạnh mẽ. Họ không sẵn sàng vì đối phương mà chịu một chút khó khăn, càng không muốn vì tình yêu mà bỏ ra nỗ lực dù chỉ một chút.

Tuy nhiên, đến cuối cùng con người rồi cũng sẽ hiểu: Con người vốn dĩ không hoàn hảo, ai cũng có khuyết điểm, ai cũng có yếu nhược, đó là điều rất tự nhiên trong cuộc sống. Chúng ta, ai ai cũng cần một nơi nương tựa gọi là “nhà”.

 

 

Bởi thế, chúng ta mới cam tâm tình nguyện chung sống cùng với người không cùng huyết thống, chỉ dựa vào một chữ “tình” mà sẵn sàng che chở và sưởi ấm cho nhau, cùng nhau viết nên câu chuyện cuộc đời.

Suy cho cùng, con người không thể chạy thoát “hôn nhân”, vì thế chúng ta càng sớm thông cảm với những khuyết điểm của đối phương thì càng có được hạnh phúc, tình cảm càng thêm phần tươi đẹp.

Hôn nhân là một giao ước: Em nguyện giao phó cuộc đời mình cho anh, anh sẵn sàng chở che và chăm sóc cho em trọn đời.

Khi chấp nhặt thiếu sót của đối phương, ta có tự hỏi rằng: Bản thân mình đã thập toàn thập mỹ hay chưa?

Chúng ta không phải là người hoàn hảo, sao có thể yêu cầu đối phương hoàn hảo? Mặt khác, cho dù bạn có hoàn hảo đi chăng nữa, thì hôn nhân là căn duyên tiền định, vì sao không thể trân quý nhau nhiều hơn?

Khi muốn từ bỏ, hãy nghĩ đến lý do ta bắt đầu. Giống như vậy, khi tức giận đến mức không chịu nổi, tại sao không nghĩ về những tháng ngày tốt đẹp bên nhau?

 

 

Hãy nghĩ đến những lúc người phụ nữ vui như thế nào khi được chồng tặng bông hồng vào một ngày không lấy gì đặc biệt, chỉ đơn giản là vì anh muốn tặng em thôi. Người đàn ông vui như thế nào khi được vợ nấu cho một bữa cơm ấm cúng, kèm theo đó là những lời hỏi han thân mật, rạng rỡ nụ cười…

Thực ra, một cuộc hôn nhân trọn vẹn là khi cả hai biết giả khờ mà bao dung hết thảy, biết lùi lại một bước mà chấp nhận tất cả của nhau. Thỏa hiệp không phải là nhận thua, mà là trí tuệ, sau khi nhận ra bản chất của cuộc sống. Tha thứ không phải là nhu nhược, mà là lòng nhân từ sau khi hiểu được ý nghĩa của cuộc đời.